Người Trung Quốc sáng chế ra thuốc súng, la bàn, bánh xe nước (guồng nước), tiền giấy, hệ thống tín dụng từ xa, hệ thống dịch vụ dân sự, khuyến khích tài năng. Cho tới đầu thế kỉ 19, nền kinh tế Trung Quốc đã mở cửa và định hướng thị trường hơn các nền kinh tế Châu Âu. Tuy nhiên, ngày nay, rất nhiều người cho rằng phương Tây mới là cái nôi của những bộ óc kinh doanh sáng tạo và những nhà cải cách, còn Trung Quốc chủ yếu được coi là miền đất của những học giả tầm chương trích cú – nơi mà nghiên cứu và triển khai rất được coi trọng, nhưng đột phá lại không mấy thành công.
Khi chúng ta hỏi tại sao, có vô vàn câu trả
lời. Một số người đổ lỗi cho các kĩ sư. Jason Lim, biên tập viên của trang
TechNode, đã bình luận: “Hầu hết các dự án khởi nghiệp của Trung Quốc không được
tạo ra bởi các nhà thiết kế hay nghệ sĩ mà bởi các kỹ sư, những người không có
sự sáng tạo về những ý tưởng hay thiết kế mới”.
Những người khác đổ lỗi cho chính phủ vì
sự thất bại trong việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ ở quy mô chưa lớn từng thấy.
Họ chỉ ra rằng, các sản phẩm của Apple bị làm nhái ở mọi nơi trên thế giới,
nhưng chỉ Trung Quốc mới có thể mở những cửa hàng nhái hệt Apple với những nhân viên đang nghĩ
mình làm việc cho công ty gốc của Mỹ.
Vẫn có cả những người đổ lỗi cho hệ thống
giáo dục của Trung Quốc, với phiên bản hiện đại hóa của nó được học giả Nhật Bản
Ichisada Miyazaki gọi là “Địa ngục thi cử của Trung Quốc”. Làm sao các sinh
viên, những người chỉ tập trung vào điểm số, có thể trở thành những người cải cách?
Từ kinh nghiệm và nghiên cứu thực địa
trong hàng thập kỉ của chúng tôi về Trung Quốc, với hàng tá các trường hợp đã tổng
hợp, chúng tôi thấy rằng từng nguyên trên đều có phần đúng (nhưng chúng tôi
cũng phải chỉ ra rằng có rất nhiều những công ty có tính sáng tạo nhất của
phương Tây được thành lập bởi các kỹ sư). Tuy nhiên, những lời chỉ trích này không
nói nên toàn bộ câu chuyện. Trung Quốc không thiếu doanh nhân và nhu cầu thị
trường. Đồng thời, với một chính phủ giàu có và quyết tâm chính trị của mình, Trung
Quốc có tiềm năng đưa ra các chính sách kinh tế, xây dựng các cơ sở giáo dục và
nghiên cứu để đánh bật Hoa Kỳ ra khỏi vị trí thống trị. Nhưng liệu người ta có
nhìn ra sự tiềm năng ấy? Chúng tôi thấy những thách thức đáng kể.
Một cái nhìn tổng thể về sự cách tân
đang diễn ra tại Trung Quốc – từ trên xuống, từ dưới lên, thông qua sát nhập,
và thông qua giáo dục –cho thấy rõ sự phức tạp của vấn đề này, nổi bật lên là cam
kết và các vấn đề Trung Quốc đang đối mặt trên con đường trở thành người cách
tân dẫn đầu thế giới.
Cách
tân từ trên xuống
Trong bản “Kế Hoạch Trung và Dài Hạn cho
Phát Triển Khoa Học và Công Nghệ” năm
2006, chính phủ Trung Quốc tuyên bố về ý định biến Trung Quốc thành một “xã hội
tiên tiến” trước năm 2020, và trở thành quốc gia hàng đầu trên thế giới trong khoa học và công nghệ trước
năm 2050. Đó không chỉ là tuyên bố suông. Bắc Kinh có truyền thống đưa ra chính
sách và tạo ra động lực, khuyến khích, sau đó là quan sát các người dân, cùng với
bộ máy hành chính địa phương, tới tận cấp làng xã, thực hiện những chính sách
này.
Trên thực tế, trong gần 40 năm, chính phủ
Trung Quốc đã dùng một lượng lớn tiền và quyết tâm chính trị để tạo ra sự cải
tiến từ thượng tầng. Trong những năm 1980 and 1990, Trung Quốc thành lập Quỹ
Khoa Học Tự Nhiên Quốc Gia và chương trình Phòng Nghiên Cứu Trọng Điểm Quốc
Gia, và cải tiến Viện khoa học Trung Quốc vốn dựa trên mô hình của Liên Xô để tài
trợ cho các nghiên cứu tiền thương mại của các trường đại học theo tiêu chí
đánh giá ngang hàng (thay vì các tiêu chí chính trị), rất giống với cách mà Quỹ
Khoa Học quốc Gia Hoa Kỳ thực hiện. Đồng thời, với sự ủng hộ của chính quyền địa
phương, chính phủ bỏ vốn để phát triển các khu công nghệ cao để tiếp tục đổi mới
thương mại hóa. Kể từ khi khu công nghiệp đầu tiên như vậy được xây dựng tại Thẩm
Quyến vào năm 1985, nó đã phát triển đến mức trở thành điểm tham quan phổ biến
của các tour du lịch ở bất kỳ thành phố lớn nào của Trung Quốc.
Sức mạnh của chính phủ trong việc định
hình các ngành công nghiệp sáng tạo non trẻ có thể thấy thông qua các tác động
của chính sách đối với ngành công nghiệp tua bin gió. Năm 2002, chính phủ đề khởi
qui trình đấu thầu mở cho các dự án trang trại gió nhằm khuyến khích cạnh tranh
giữa các nhà sản xuất tua bin.. Hàng nhập khẩu từ nước ngoài nhanh chóng chiếm
lĩnh thị trường Trung Quốc non trẻ. Khi thực trạng này tiếp tục xảy ra ở những
ngành công nghiệp khác. Chính phủ đã yêu cầu các doanh nghiệp nhà nước phải sử
dụng ít nhất 70% linh kiện do các công ty nội sản xuất. Các công ty nước ngoài
tiếp tục đầu tư trực tiếp vào Trung Quốc, nhưng đến năm 2009, 6 trong 10 công
ty tua bin gió lớn nhất là của Trung Quốc. Điều này giải thích sự tăng trưởng triển thị phần tổng doanh thu đáng kinh ngạc của
các công ty nội địa, từ 51% năm 2006 lên 93% năm 2010.
Mục tiêu của ”Kế hoạch Trung và Dài hạn”
năm 2006 là giảm sự phụ thuộc vào công nghệ nhập khẩu xuống còn dưới 30% trong
vòng vài năm, tăng nguồn vốn R&D nội địa, và đi tắt đón đầu các đối thủ nước
ngoài, trong những khu vực được chính phủ xác định là “các ngành chiến lược mới nổi”,
bao gồm: công nghệ sinh học, công nghệ năng lượng hiệu quả, máy móc sản xuất,
công nghệ thông tin và nguyên liệu cao cấp. Để đạt được điều này, chính phủ Trung
Quốc trợ cấp xuất khẩu cho các công ty nội và ban hành chính sách yêu cầu các Bộ
Ngành và các DNNN mua hàng, nếu có thể, từ các công ty TRUNG QUỐC. Mặc dù cho rằng
các hành động đó vi phạm các điều khoản giữa Trung Quốc và Tổ chức Thương mại
thế giới, rất ít các công ty quốc tế rút lui mà, thay vào đó là chấp nhận ủng hộ
đổi mới sáng tạo ở Trung Quốc.
Thực tế, nếu như trong năm 2004 có khoảng 600 trung tâm
R&D nước ngoài ở Trung Quốc thìđến năm 2010, con số này đã lên gấp đôi, và
quy mô cũng như tầm quan trọng chiến lược của các trung tâm này cũng tăng lên. Cùng
năm đó Pfizer chuyển trụ sở khu vực Châu Á đến Thượng Hải. Năm 2011, Microsoft
mở trung tâm R&D Châu Á Thái Bình Dương ở Bắc Kinh, và General Motors mở Trung
tâm kỹ thuật cao bao gồm phòng kỹ thuật
và thiết kế. Các trụ sở R&D Châu Á của Merck ở Bắc Kinh được lên kế hoạch
đưa vào hoạt động vào năm 2014
Khả năng của Trung Quốc trong việc đặt
ra và hiện thực hóa các mục tiêu tham vọng có lẽ được thể hiện thuyết phục nhất
thông qua sự ủng hộ của chính phủ đối với đường sắt cao tốc và nỗ lực đưa người lên mặt
trăng. Cả hai dự án khổng lồ này đều đòi hỏi nguồn tài chính gần như không thể đáp
ứng được ở phương Tây và khả năng sáng chế và mô phỏng hàng loạt công nghệ..
Chúng tôi tin những tham vọng đó có thể tạo ra những bước nhảy vọt trong sáng tạo
đổi mới giống như cách mà những chương trình được chính phủ đầu tư ở Mỹ đã
thành công trong nửa cuối thế kỉ 20.(Còn tiếp)
Dịch giả: Nguyễn Xuân Thành - The Keynesian Association

0 Response to "VẤN ĐỀ CẢI CÁCH CỦA TRUNG QUỐC - Kỳ 1"
Đăng nhận xét