Tuy nhiên, sau khi Putin trở thành tổng thống, ông công khai chỉ trích “phương pháp khai thác tài nguyên thuộc địa kiểu Nga” và xác định sẽ giành cho phía các doanh nghiệp thuộc sở hữu nhà nước nhiều quyền lực hơn.
Việc kinh doanh tại Nga
Khi chính phủ
Nga trở lên quyền
lực hơn, các công ty nội địa và công ty đa quốc gia muốn hoạt động kinh doanh tại
quốc gia này đã dần có được một môi trường kinh doanh minh bạch. Sẽ không còn sự
nghi ngờ nào nữa về việc ai sẽ chịu trách nhiệm và những gì chính phủ muốn. Sẽ
có một lượng tiền được tạo ra ở Nga nếu các doanh nghiệp chấp nhận theo luật
chơi được áp dụng khi Putin còn là tổng thống. Xét ví dụ về ba công ty đa quốc
gia sử dụng các phương thức tiếp cận khác nhau để thâm nhập thị trường công
nghiệp năng lượng và đã đạt được những mức độ thành công khác nhau. Trong mỗi
trường hợp, chính phủ Nga đều có sự trợ giúp trong việc quyết định vận mệnh của
công ty.
Những tổn thất của Shell
Vào những năm
1990, Royal Dutch Shell muốn xây dựng và điều hành một dự án dầu khí với quy mô
khổng lồ là Sakhalin II trên đảo Sakhalin. Hiệp hội dẫn đầu của Shell tại bốn
doanh nghiệp nước ngoài đã khởi công Công ty đầu tư năng lượng Skhalin (SEIC) vào
năm 1994 và đã ký một thỏa thuận về việc phân chia sản lượng với chính phủ Nga
để họ cho phép Shell và các đối tác có thể thu hồi vồn đầu tư dự án trước khi
chính phủ Nga dồn những khoản phúc lợi tài chính đáng kể lại. Lợi ích của Shell
và những người thuộc chính phủ Nga là phù hợp vào thời điểm đó vì hai lý do: Một
là, việc phân quyền khi ra quyết định về chính trị và kinh tế, vì vậy Shell hoạt
động chỉ để thu về sự hỗ trợ không xứng đáng từ chính quyền địa phương. Hai là,
Nga cần sự đầu tư từ những doanh nghiệp nước ngoài bởi vì sau đó giá dầu và gas
đã không còn đắt như trước.
Tuy nhiên, sau
khi Putin trở thành tổng thống, ông công khai chỉ trích “phương pháp khai thác
tài nguyên thuộc địa kiểu Nga” và xác định sẽ giành cho phía các doanh nghiệp
thuộc sở hữu nhà nước nhiều quyền lực hơn. Điều này đã làm thay đổi vị thế của Shell.
Vào năm 2004, Sakhalin II phải chịu cảnh giống một quả trứng Fabergé vì Shell
không có bất kỳ một đối tác người Nga nào trong dự án đó. Nhận thấy điều đó,
các công ty đa quốc gia đã đàm phán nhằm tạo liên minh với công ty độc quyền về
khí gas thuộc kiểm soát của nhà nước như Gazprom, nhưng các công ty này vẫn phản
đối việc giao quyền kiểm soát cho các công ty Nga. Sau nhiều cuộc đàm phán kéo
dài, thì vào tháng 6 năm 2005, Shell đã đồng ý để Gazprom tham gia vào dự án với
cổ phần nhỏ. Những cuộc thương thảo này được dựa trên sự khẳng định của Shell rằng
dự án sẽ được triển khai trong giới hạn ngân sách.
Khoảng một tuần
sau đó, Shell thông báo rằng chi phí để phát triển Sakhalin II sẽ nhiều gấp đôi
và lên đến 20 tỷ đô la. Bởi vậy, tiền đề chính của cuộc đàm phán với Gapzprom đã
có những thiếu sót. Những nhà đàm phán của Shell có thể không biết hoặc là đã
quyết định không tiết lộ về các chi phí phát sinh. Gapzprom thì bực tức trong
khi chính phủ Nga lại thích thú. Nhà nước đã đáp trả: Các quan chức đã nhanh
chóng công bố SEIC đã gây ra thiệt hại môi trường trị giá 50 tỷ đô la và công
ty cần phải bồi thường. Việc bị đòi bồi thường đã đầy Shell về thế phòng ngự,
Sakhalin II suy yếu, và rốt cuộc, công ty đa quốc gia này đã phải khuất phục
theo mong muốn ngầm định của nhà nước. Tháng 12 năm 2006, Gazprom thu mua lại
phần lớn cổ phần. Gazpom đã đền bù cho Shell một khoản kha khá, nhưng Gazpom hiện
nay đang điều hành tất cả mọi mặt trong việc phát triển Sakhalin II – đúng như
mong muốn của điện Kremlin.
BP lấy lại thế cân bằng
BP gia nhập thị
trường Nga vào năm 1992 bằng việc đầu tư 500 triệu $ để mua 10% cổ phiếu huy động
vốn của một công ty dầu mỏ thuộc sở hữu tư nhận tại Nga là Sidanco. Sau đó nó
giám sát không cần sự giúp đỡ khi đối thủ là TNK, thao túng các vụ án phá sản để
nắm bắt một vài tài sản đáng giá của Sidanco. Sau một vài năm phàn nàn với
chính quyền Nga, tòa án và báo chí, cuối cùng vào năm 2003 BP cũng đưa ra thông
báo sẽ đầu tư 6.15 tỷ $ cho 50% cổ phần tại một công ty dầu thô mới thành lập ở
Nga, với tên gọi TNK-BP. Mặc dù việc nó xảy ra như thế nào là không rõ ràng
nhưng có thể là nhà nước đã quyết định rằng các công ty Nga không nên can thiệp
vào các tập đoàn nước ngoài và nên kết thúc cuộc tranh cãi đáng xấu hổ bằng
cách buộc TNK trở thành liên minh của BP.
Enel liên kết
Enel, một công ty điện lực
của Ý, muốn xây dựng hoạt động kinh doanh ở Nga bằng cách mua cổ phần của RAO
UES, công ty độc quyền điện lực ở Nga, khi họ trở thành những thực thể tư nhân.
Công ty của Ý tin rằng sự đầu tư này của họ sẽ là an toàn nếu nó có thể quảng
bá rằng họ có hứng thú với sự phát triển nền kinh tế Nga. Để làm thỏa mãn điện
Kremlin, Enel đã tình nguyện đứng ra phát triển ngành khí đốt tự nhiên trong mối
quan hệ hợp tác với Gazprom và cung cấp điện cho thị trường địa phương. Với vốn
đầu tư khoảng 5.5 tỷ $, nó đã mua cổ phiếu thiểu số trong ngành hydrocarbons, cổ
phiếu nắm quyền kiểm soát trong OGK-5, là một trong những công ty cung cấp điện
lớn nhất ở Nga, và số cổ phiếu gần như là đa số trong công ty bán điện
RusEnergiSByt. Enel là một trong những doanh nghiệp năng lượng nước ngoài đầu
tiên kinh doanh theo hướng hội nhập theo chiều dọc tại Nga, và triển vọng trong
tương lai có vẻ sáng sủa.
Nga chỉ được dự
đoán có triển vọng cũng như các thành viên còn lại của bộ tứ BRIC; sẽ không còn
tham nhũng, bạo lực, hay ngả về biến động thế lực. Trong thực tế việc đối phó với
chủ nghĩa tư bản do nhà nước lãnh đạo còn dễ dàng hơn việc hiều được chế độ đơn
đảng của Trung Quốc, chế độ độc tài theo cấp độ hay chế độ đa đảng của Ấn Độ, nền
dân chủ hỗn tạp. Ngày nay vì Nga đã trở nên đối lập với các giai đoạn khác
trong hai thập kỷ qua, nhà nước Nga đã có quyền tự chủ, có khả năng và tính hợp
pháp để tiếp tục định hướng lại nền kinh tế thị trường. Giờ đây việc đầu tư vào
Nga đã trở nên an toàn hơn khoảng thời gian tháng 12 năm 1991 hay tháng 12 năm
1999 – miễn là bạn hiểu rõ động thái chính trị và chọn được cho mình đối tác
phù hợp, có thể là nhà nước hoặc là một tập đoàn liên kết mật thiết với nó. Như
vậy, không quan tâm đến vai trò của nhà nước, với những trường hợp điển hình
trong lịch sử kinh tế, là hành động thiếu thận trọng và vô cùng rủi ro nếu kinh
doanh ở Nga.

0 Response to "TRIỂN VỌNG VÀ HIỂM HỌA TỪ TÌNH TRẠNG PHỤC HỒI Ở NGA - Kỳ 2 (Kết thúc)"
Đăng nhận xét